
Khi tôi đang ngồi viết trong một quán cà phê ở đường Ba Lý Đồn, Âu Dương Tuyết xuất hiện trước mắt tôi. Cô đập khẽ vào vai tôi, cười và hỏi tôi có phải nhà văn không. Tôi ngại ngùng cười, đính chính rằng tôi chỉ là một Phóng viên. Rồi cô ngồi xuống, nói rằng bất chấp tôi là nhà văn hay nhà báo, cô cũng muốn kể câu chuyện của mình cho tôi nghe. Thế là cô gái thú vị này không chờ tôi có đồng ý hay không đã bắt đầu những lời tự bạch. Thoạt đầu, tôi không để tâm lắm, cho rằng đó chỉ là những việc làm vô bổ vì nhàn rỗi vẫn thường gặp trong các quán xá. Nhưng dần dần, tôi bị thu hút bởi những lời kể đó. Tới giờ, tôi vẫn nhớ tới hình ảnh cô ngồi hút thuốc, cẩn thận lau giọt lệ nơi khóe mắt, bộ dạng chán chường, âm thanh khàn khàn. Kể xong câu chuyện, cô bỏ đi. Trước khi chia tay, cô hỏi tôi liệu có nhớ câu chuyện của một người là như cô không. Tôi gật đầu, lòng không khỏi xót xa.
Trên đường không có bụi bay, không có những khúc tính ca cũ réo rắt, chỉ thấy nỗi chua xót bị vò xé. Tôi nghĩ tới nỗi buồn của thành phố, chắc hẳn những cô gái như Âu Dương Tuyết vẫn còn rất nhiều. Tôi chợt nảy ra ý tưởng viết nên cuốn sách này, và từ “một kẻ nghiệp dư” tôi bắt đầu sưu tầm tài liệu. Chạy tới chạy lui phỏng vấn các cô gái. Thế là cuốn sách ra đời.
Những điều được kể trong cuốn sách đều là những “câu chuyện tình một đêm” có liên quan tới phụ nữ. Chỉ chọn viết về Phụ nữ vì tôi cho rằng nguyên nhân đàn ông lựa chợn “chuyện tình một đêm” là quá đơn giản. Tình dục là xuất phát điểm và cũng là điểm quy tụ của đàn ông. Nhưng đối với phụ nữ lại khác. Những người phụ nữ đã từng được tôi phỏng vấn đều nói rằng nguyên nhân và cảm giác khiến họ nảy sinh “chuyện tình một đêm” rất phong phú đa dạng. Có người thích buông thả, có người do nhất thời không kìm chế nổi. Có người sau khi phóng túng lại ân hận hoặc vô cảm. Vì thế cuốn sách này là những ghi chép từng sự việc có thật, chứ không hề đưa ra bất kỳ một đánh giá nào đối với “chuyện tình một đêm”. Trong quá trình viết, tôi cũng không hề đem tình cảm cá nhân lồng vào đó, mà chỉ cố hết sức thuật lại những điều được nghe một cách chân thực.
Theo tôi, bất kỳ một đánh giá nào cũng không thể chuẩn xác. “Bạn không phải là cá, làm sao có thể biết được cảm nhận của cá?” – một nhân vật chính trong cuốn sách này đã nói như vậy. Cô ấy nói rằng cô ấy không thèm để tâm tới những đánh giá của người khác về mình, vì mọi người không thể hiếu được tình cảnh thực của cô ấy. Càng phỏng vấn được nhiều, tôi cũng có thể hiểu được tâm trạng của họ. Tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều cảm thấy bất lực.
Đúng vậy, thành phố này hàng đêm đều có vô số những trò chơi “chuyện tình một đêm”, có vô số các nhân vật nữ chính công diễn. Tôi chỉ muốn biết khi trò chơi kết thúc, khi hơi ấm dần lan, giã biệt nhau, tất cả còn đọng lại những gì? Ký ức đẹp đẽ ư? E rằng rất hiếm hoi. Thất bại về “tình dục” ư? Rất có thể. Càng trống rỗng hơn chăng? Quá có thể. Trở nên biến thái, cuồng dâm hơn ư? Khả năng thật đáng sợ. Khi tinh trùng và trứng không may cùng gặp nhau ở tử cung, khả năng bất hạnh sẽ xảy ra. Bị giày vò bởi các chứng bệnh tình dục? Không phải không có khả năng. Hãy tính xem, trò chơi này thật nguy hiểm vô cùng.
Hiện tượng “chuyện tình một đêm” của phụ nữ rất đáng quan tâm. Vì từ những chuyện phỏng vấn được, có thể thấy phần lớn phụ nữ đều rơi vào trạng thái đau khổ dằn vặt. Có lẽ ở một số người, biểu hiện bề ngoài của họ rất “phớt đời”, rằng thế nào cũng được, nhưng thẳm sâu trong lòng họ là xiết bao đau khổ khôn nuôi. Nhưng tôi rất hiếm khi nghe nói sau khi xảy ra “chuyện tình một đêm”, đàn ông lại trở nên đau khổ và ân hận (trừ phi vì chuyện đó mà họ bị mắc bệnh kín). Tôi cho rằng ở một mức độ nào đó đã phản ánh được một số vấn đề đáng suy ngẫm.
Điều đáng phải nhấn mạnh là “chuyện tình một đêm” luôn đem lại cho phụ nữ những hậu quả nghiêm trọng. Vì một khi “sự việc” xảy ra, đương sự đa phần đều ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn và xúc động, nên luôn thiếu mất những biện pháp tránh thai cần thiết. Do vậy hậu quả để lại khôn lường. Hơn nữa những hậu quả này đa phần đều do phụ nữ gánh chịu, đàn ông đã có ưu thế trời sinh. Để đạt được khoái cảm, họ gieo rắc tinh trùng vô lối, không thèm suy tính tới việc chúng có đâm hoa kết trái hay không. Sau khi giải quyết xong, họ thường tránh né trách nhiệm một cách nhẹ nhàng.
Vì vậy đã có không ít các chuyên gia cho rằng, trong chuyện tình dục, đàn ông và đàn bà không hề bình đẳng. Nếu xảy ra “chuyện tình một đêm”, phụ nữ thường rơi vào thế bị động. Trong thực tế đã chứng minh rằng, trong ấn tượng của mọi người, ngoại trừ khoái cảm và hưng phấn nhất thời ra, còn tồn tại một số vấn đề nghiêm trọng khác.